Tiếng vọng- Tác giả: Nguyễn Thế ĐứcTiếng vọng- Tác giả: Nguyễn Thế Đức
Thác Pa Sỹ- Tác giả: Đào Phúc Quang VũThác Pa Sỹ- Tác giả: Đào Phúc Quang Vũ
Lợp mái nhà Rông-Tác giả: Nguyễn BanLợp mái nhà Rông-Tác giả: Nguyễn Ban
Hoa mai anh đào khoe sắc- Tác giả: Bùi Thanh TrungHoa mai anh đào khoe sắc- Tác giả: Bùi Thanh Trung
Nét mới trên lòng hồ thủy điện Plei Kroong- Tác giả: Huy ĐằngNét mới trên lòng hồ thủy điện Plei Kroong- Tác giả: Huy Đằng

Camera du lịch

Bình Minh Măng Đen

            Có thể nói thời điểm lúc bình minh hay hoàng hôn ở bất kỳ nơi đâu cũng đều là khoảnh khắc đẹp nhất, được trông chờ nhất, được du khách săn đón và kỳ công để trông chờ nhất. Măng Đen cũng vậy, có những người dù đêm trước thức thật khuya, cũng cố gắng dậy sớm để đón cho được bình minh của xứ sở sương mù.

Bình minh Măng đen-xứ sở sương mù

Vượt cung đường gần 60km từ thành phố Kon Tum chạy dọc theo tuyến Quốc lộ 24, uốn lượn theo cung đường quanh co, trùng điệp cây xanh và đồi núi của đèo Măng Đen, nơi đất- trời như hòa làm một bạn sẽ thấy như đang bước chân vào một thế giới khác bình yên và đẹp đến nao lòng. Đến với Măng Đen, điều đầu tiên bạn cảm nhận được chính là cảnh quan thiên nhiên và khí hậu trong lành, với tiết trời lúc nào cũng như vào thu, mát mẻ quanh năm.

Mảnh đất nơi đây thanh bình, hoang sơ mà không phải nơi nào cũng có được, khiến du khách đã từng đến đây đều cũng mong muốn quay lại nơi này, một điểm đến làm yên lòng những tâm hồn đang trăn trở nhiều điều về cuộc sống.

Đặc biệt vào lúc bình minh khi ánh mặt trời lên xuyên qua từng lớp sương, qua từng kẽ lá, một Măng Đen huyền ảo trong sương bỗng chốc như cựa mình sáng bừng lên lung linh, tươi mới lạ thường.

Sóc’House vào sáng sớm

 Thả bước quanh vườn, hít thở thật sâu, ngắm những giọt sương đêm còn đọng lại trên tán lá, chạm nhẹ ngỡ như đang chạm tay vào các viên ngọc lăn tròn trên lá cỏ xanh mướt. Sự bình yên cùng khí trời trong lành trong buổi  sáng nhẹ nhàng, khiến ta cảm thấy cuộc sống bỗng trở nên đáng sống, nhẹ nhàng đến lạ kỳ.

“Măng Đen hôm nay làm ta đắm say!”

Bài và ảnh: Nguyễn Quyên